Categories
Góc nhìn

Hạnh phúc chẳng ở đâu xa

Tôi tạo ra blog này cách đây gần hai năm để viết những vấn đề yêu thích liên quan đến chuyên môn. Dù không viết thường xuyên, đến nay tôi có vài chục bài viết về các chủ đề truyền thông, xử lý khủng hoảng, hay bán lẻ.

Nhưng hôm nay tôi sẽ không viết về những vấn đề đó.

Vợ tôi vẫn nói: “Anh suốt ngày dành thời gian viết bài nọ bài kia mà chẳng thấy bao giờ viết được cái gì cho vợ nhỉ?” Vợ tôi nói đúng. Nhớ ngày xưa hồi còn đang cưa cẩm, thỉnh thoảng tôi vẫn làm thơ tặng vợ. Từ khi lấy nhau, tôi mất dần thói quen này.

Tôi vốn không phải là người giỏi văn chương hay viết lách. Hồi còn đi học, điểm văn của tôi cố gắng lắm cũng chỉ đâu đó khoảng gần 7 phẩy. Tuy nhiên, những bài thơ tôi làm tặng vợ ngày mới yêu, vốn chỉ gói gọn trong vài tin nhắn văn bản dài 150 ký tự, đã làm vợ tôi rất cảm động.

Cũng phải thú thật rằng những năm sau ngày lấy nhau, cuộc sống với bộn bề lo toan cũng ít nhiều ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Có người nói “Hôn nhân như cái hố xí. Người ở trong thì muốn nhảy ra còn người ở ngoài thì muốn nhảy vào.” Đây là một cách so sánh ví von, hài hước nhưng không phải là không có cơ sở.

Ngày trước lúc nào cũng háo hức gặp nhau để đi “đánh bóng mặt đường”. Bây giờ đi làm về đến nhà là sấp ngửa lao vào chăm sóc nhà cửa và con cái.

Ngày trước lúc nào cũng chăm chút quần áo đầu tóc chỉnh tề, mặt mũi thơm tho kèm theo nụ cười thường trực. Bây giờ về đến nhà là mặt mũi bơ phờ vì khói bụi, mệt mỏi và có thể cau có với bất kỳ lý do vớ vẩn nào đó.

Mỗi ngày dành ít nhất từ 8 đến 10 tiếng ở cơ quan, cộng thêm từng đó thời gian dành cho việc nhà, chăm sóc con cái và ngủ. Thời gian dành để chăm sóc bản thân và đặc biệt là thời gian dành cho nhau thật là ít ỏi.

Thỉnh thoảng vợ tôi hỏi: “Anh không có chuyện gì để nói à?” Những lúc đó tôi thường chỉ ậm ừ hoặc cười trừ cho qua.

Một người bạn tôi cũng có lần tâm sự rằng về đến nhà là hai vợ chồng họ lại chúi mũi vào Ipad hoặc điện thoại với cái thế giới ảo. Mỗi người ngồi một phòng và có khi chỉ nói chuyện với nhau qua chat trên Facebook.

Đôi khi người ta phải đi cả một cuộc hành trình dài, với bao hiểm nguy vất vả, chỉ để hiểu rằng, hạnh phúc ở ngay dưới chân ta, ở nơi mà ta đã từng bước qua.

Có lẽ là xã hội càng hiện đại, công nghệ càng hiện đại thì khoảng cách giữa con người với nhau lại càng bị nhân rộng. Trong cuộc sống gấp gáp nhiều toan tính, dường như những điều quan trọng nhất trong cuộc sống lại thường bị bỏ qua.

Tôi nhớ đến câu chuyện “Nhà giả kim”, cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn Paulo Coelho viết năm 1988 mà tôi vô cùng yêu thích. Câu chuyện kể về một cậu bé chăn cừu nghèo người Tây Ban Nha, đã phiêu lưu đến châu Phi để tìm kiếm và thực hiện giấc mơ của mình.

Cậu bé này tên là Santiago. Lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khổ, nhưng cậu luôn mơ ước được chu du khắp thế giới. Và bố cậu đồng ý cho cậu dùng gia tài của mình mua một đàn cừu. Thế nhưng, trong những giấc mơ của mình, Santiago thường thấy hình ảnh một đứa bé dẫn cậu đến chân Kim tự tháp và bảo rằng nơi đây chôn vùi một kho báu lớn. Vì vậy, cậu quyết định từ bỏ đàn cừu đã gắn bó với mình suốt bao năm để lên đường sang Ai Cập tìm kho báu.

Qua nhiều trải nghiệm từ chuyến phiêu du theo đuổi vận mệnh, Santiago đã thấu hiểu được ý nghĩa sâu xa nhất của hạnh phúc. Đôi khi người ta phải đi cả một cuộc hành trình dài, với bao hiểm nguy vất vả, chỉ để hiểu rằng, hạnh phúc ở ngay dưới chân ta, ở nơi mà ta đã từng bước qua.

Vài hôm nữa là ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3. Vào ngày này, phụ nữ trên toàn thế giới lại được cả nhân loại tôn vinh và dành tặng những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Đây cũng là dịp để nam giới thể hiện sự chăm sóc yêu thương đối với những người phụ nữ họ yêu quý.

Tất nhiên, đây cũng là dịp để những người kinh doanh hoa tươi và quà tặng hốt bạc. Tôi chắc chắn rằng trong số những người đàn ông chạy ngược chạy xuôi mua những bó hoa với giá cao gấp 4 hoặc 5 lần ngày thường, có nhiều người mua chỉ để tặng đồng nghiệp hoặc đối tác.

Dù vô tình hay cố ý, những người đàn ông này đã bỏ quên người bạn đời luôn ở bên cạnh họ. Tiếc thay, đó lại chính là người thực sự yêu thương và chia sẻ vui buồn với họ trong mỗi thăng trầm của cuộc sống.

Đàn bà vẫn là đàn bà. Họ luôn cần được người đàn ông bên cạnh quan tâm và yêu thương dù chỉ là những điều nhỏ nhặt. Đó có thể là một khoảng thời gian ngắn ngủi và riêng tư dành cho nhau, một cái ôm thật chặt từ đằng sau, hoặc đơn giản chỉ là một nụ hôn tạm biệt mỗi sáng trước khi đi làm.

Cuộc sống có nhiều cám dỗ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng nhưng nếu đã có một tình yêu thật sự thì bạn nên biết trân trọng và yêu quý nó. Biết đâu trên quãng đường đời phía trước, bạn sẽ chẳng tìm được một ai đó tốt hơn.

Vì thế đừng bao giờ tiết kiệm những lời yêu thương với người phụ nữ của mình. Hãy dành cho người mình yêu khoảnh khắc và sự quan tâm chân thành mỗi ngày chứ không cần phải đợi đến ngày 8/3.

Hãy tin tôi đi! Hạnh phúc thực ra chẳng ở đâu xa. Nó ở ngay bên cạnh bạn.

Khuất Quang Hưng

P.S: Xin gửi tặng các bạn bài hát “Remember When” do ca sĩ Alan Jackson trình bày.

Đăng ký nhận bài viết mới

Ý kiến của bạn